Tháng Mười 16, 2017 9:55 sáng

TÂM SỰ NGHỀ GIÁO TRONG TÔI

 

Ai       Ai cũng biết cầu vồng có bảy màu, nhưng không hẳn cả bảy màu sắc đó đều đẹp.  Có người yêu màu tím thủy chung, có người lại thích màu vàng rực rỡ, hay màu đỏ nhiệt huyết…Phải chăng nghề nghiệp cũng tạo cho mình một sắc màu riêng, và tất nhiên nó sẽ không dừng lại ở con số 7. Trong số đó, tôi đã chọn cho mình cái nghề mà người đời vẫn hay bảo nhau với tên gọi “ Người lái đò”, người hàng ngày vẫn miệt mài khua mái chèo trên dòng sông kiến thức.

                                                     Có những nghề dập vùi trong tâm trí

                                                    Giữa bon chen đời yêu mến tôn thờ

                                                    Có con người hạnh phúc rất đơn sơ

                                                    Chọn dạy trẻ, đưa đò làm lẽ sống!

Cuộc đời ai cũng có những ước mơ để mà cố gắng, phấn đấu theo đuổi ước mơ ấy. Và tôi cũng vậy! Ngày ấy, lũ trẻ chúng tôi dăm bảy đứa thường tụ tập với nhau và chơi trò thầy cô giáo. Chúng tôi chơi trò oẳn tù tì, người nào thắng được nhiều lần thì được làm cô giáo, còn lại những người thua phải làm học trò. Cô giáo trong mắt của những đứa trẻ ngây thơ, hồn nhiên là một người oai phong và quan trọng lắm; là người thể hiện sự hiểu biết vượt trội và có khả năng dẫn dắt, chỉ bảo. Thế nên, ai cũng muốn được làm cô, ai cũng thích làm cô. Có duyên chăng khi trong những lần chơi trò chơi tập làm thầy cô giáo tôi thường được làm cô nhiều hơn là làm học trò. Cứ thế tuổi thơ của tôi trôi đi trong vai trò của một người cô giáo của nhóm bạn cùng xóm. Giấc mơ trở thành một cô giáo nhen nhóm trong tâm hồn tôi tự đó, giấc mơ đó bay cao cùng cánh diều ban chiều nơi cánh đồng lúa quê hương, giấc mơ ấy nồng nàn trong những câu ca bọn tôi thường ngân nga trong ca khúc ngày đầu tiên đi học, giấc mơ ấy len lỏi vào trong giấc ngủ của tôi hằng đêm.

    Để rồi hôm nay đây, tôi đã quay trở lại chính mái trường nơi nuôi dưỡng cho tôi ước mơ cao đẹp ấy. Nơi đây – một nơi thân thuộc. Nơi tôi đã học suốt năm năm tiểu học. Giờ đây, tôi được gặp lại những thầy cô giáo dạy tôi ngày ấy. Phải nói tôi rất hạnh phúc.

          Được sống trong một đại gia đình mới, có thầy tôi, có học trò tôi và có cả hình bóng của tôi ngày xưa. Yêu lắm khi được làm cô giáo, có thể vui với niềm vui của học trò, được san sẻ và trò chuyện cùng các em.

          Cuộc sống không phải màu hồng, dẫu biết trước mỗi giờ lên lớp là mất đi hàng giờ để chuẩn bị giáo án. Nhưng nghề nào cũng cần phải có sự đầu tư hợp lí, huống chi nghề của chúng tôi không chỉ ảnh hưởng đến một người mà là cả một thế hệ. Cho nên chúng tôi rất quý trọng, quý trọng nghề chính là quý trọng cuộc sống của chính bản thân mình.

22386367_252729311918596_959474989_n

                                              Hình ảnh giờ dạy của giáo viên trường Tiểu học Quảng Minh A
          Mặc cho sự vận động không ngừng của xã hội và thời gian. “Cầu kiều” vẫn bắc “dòng sông chữ Nghĩa” nối liền bao thế hệ con người Việt Nam. Nối những khát khao tới chân trời tri thức và truyền đạt những tri thức nên những nhịp cầu gần gũi, thân quen mà hết sức thiêng liêng cao đẹp – nhịp cầu: Nhân – Nghĩa – Lễ  – Trí – Tín trên bước đường hoàn thiện nhân cách của học trò, những lớp măng non tương lai của đất nước.

20171013_160837

Hình ảnh giờ sinh hoạt chuyên môn của trường

Bác Hồ đã dạy: “Học hỏi là một việc phải tiếp tục suốt đời. Suốt đời phải gắn liền lý luận với công tác thực tế, không ai có thể tự cho mình đã biết, biết hết rồi. Thế giới này ngày ngày đổi mới, nhân dân ta ngày càng tiến bộ, cho nên chúng ta phải tiếp tục học và hành để tiến bộ kịp nhân dân”.

Lời dạy của Bác như phương châm để thế hệ giáo viên trẻ tương lai như tôi càng phải phấn đấu, trau dồi tri thức, luôn là “người thầy” chuẩn mực, xứng đáng không chỉ trong công việc mà cả trong cuộc sống.

                                           Nghề Nhà giáo muôn đời vẫn vậy

                                           Tiễn trò đi là thấy vinh quang

                                           Một nghề cao quý đàng hoàng

                                          Mỗi năm một chuyến “đò ngang” gửi lòng

         Bến sông đời lữ khách mấy ai nhớ đến nhưng bến sông tri thức thì con người dễ mấy ai quên. Dạy học không chỉ là trách nhiệm mà còn là tình thương, tình đồng chí, niềm vui của giáo viên, học trò và của toàn xã hội. Bởi vậy, tôi luôn không ngừng phấn đấu  để xứng đáng là người đang thực hiện “nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý”.

                                                                                                                                                                   Người viết

 

 

 

                                                                                                                                                                                                                                                                                                    Hoàng Thanh Hương